Sắc là không, không sắc như nhau.
Thọ, tưởng, hành, thức khác đâu,
Chân không xét cũng một mầu thế thôi
Này Xá-lợi nghĩ coi có phải?
Những pháp không xét lại thực là:
Chẳng sanh, chẳng dứt đó mà,
Sạch dơ, thêm bớt cũng là chân không
Ấy vậy phải xét thông mọi lẽ,
Như hư không sắc vẻ gì đâu?
Thọ, tưởng, hành, thức, sạch làu,
Nhã, nhĩ, tỷ, thiệt còn đâu nương nhờ
Thân, ý cũng hững hờ như thế,
Lục trần kia cũng kể là không.
Đã không nhãn giới suốt thông
Đến ý thức giới cũng không thấy gì.
Vô vô minh nương chi mà có?
Bổn tánh không soi nó phải tiêu!
Đã không lão tử hiểm nghèo,
Còn đâu già chết, hòng theo quấy rầy?
Khổ, Tập, Diệt, Đạo không thay!
Trí còn không có, đắc này được đâu?
Vô sở đắc là câu tuyệt diệu!
Bồ-tát xưa khéo liệu đường tu.
Chân không bổn tánh như như,
Nhờ huệ Bát-nhã thật hư soi làu!
Không ngăn ngại còn đâu lo sợ!
Mộng tưởng không tâm chẳng đảo điên
Chân như bổn tánh thiên nhiên,