Ai nghe thấy bỗng tự nhiên,
Lòng nhớ Phật, Pháp, Tăng liền có ngay
Xá-lợi-phất! Xem đây càng rõ,
Cõi Phật kia còn có đâu hơn,
Gây nên rực rỡ muôn phần,
Đều do phúc đức công huân của Ngài.
Xá-lợi-phất! Lòng thầy có hiểu,
A-di-đà là hiệu làm sao,
Hào quang Phật sáng xiết bao,
Soi mười phương chẳng nước nào là không.
Đến đâu tựa trăng trong nước biếc,
A-di-đà mới thiệt xưng tên.
Thầy Xá-lợi! Lại coi xem,
Đức Di-đà thọ vô biên vô lượng,
Cả nhân dân sống ngang như Phật,
Kể kiếp đời tính thật khó ra,
Thế nên tên gọi Di-đà,
Này thầy Xá-lợi! Nghe mà nghĩ coi,
Đức Di-đà lên ngôi thành Phật,
Đến nay là mười kiếp chu viên.
Lại còn đây nữa thầy xem,
Phật kia còn có vô biên vô lượng,
Các đệ tử Thanh văn, La-hán,
Không thể nào tính toán mà hay.
Các Bồ-tát cũng nhường này,
Thầy Xá-lợi-phất! Xem đây thế nào,
Cõi Phật kia xiết bao công đức,
Gây nên thành đúng thực trang nghiêm
Lại còn đây nữa thầy xem,
Cõi nước Cực Lạc ai lên đấy rồi,