Hình dung đẹp thiếu chi màu sắc.
Bạch Hạc cùng Khổng Tước rất xinh,
Anh Vũ, Xá Lợi cùng mình,
Ca-lăng-tần cũng cùng sanh một thời.
Các chim ấy đêm ngày kêu hót,
Ra toàn là tiếng ngọt như ru,
Diễn thành đủ các phép tu,
Ngũ căn, Ngũ lực, Bảy Bồ-đề chi,
Tám đường chính như chia thật rõ.
Chúng sanh trong cõi đó nghe rồi,
Đều là niệm Phật tức thời,
Pháp, Tăng cũng niệm không ai chịu ngừng.
Xá-lợi-phất! Thầy đừng có bảo,
Chim ấy là tội báo sanh ra,
Bởi vì cõi đức Di-đà,
Địa ngục, ma đói, cũng là súc sanh
Ba thứ ấy sạch sanh chẳng có.
Xá-lợi thầy! Nên rõ cõi kia,
Cái tên xấu đã không thì,
Làm gì có thực chim kia bao giờ,
Các chim ấy chẳng qua là Phật,
Muốn làm cho tiếng pháp chan hòa,
Nên Ngài mới biến hóa ra.
Thầy Xá-lợi-phất! Xem qua đây này,
Cõi Phật kia so đây xa khác,
Gió hiu hiu thổi các hàng cây,
Cùng là lưới phủ trên cây,
Phát ra những tiếng êm tai lạ thường,
Thật không khác trăm ngàn âm nhạc,
Cùng một thời khua tất cả lên.