KINH ĐẠI PHƯỚC ĐỨC
MAHAMANGALA SUTTA
Giới thiệu và dịch: THẦY HUYỀN DIỆU
Theo truyền thống các nước Phật Giáo, nhất là các nước theo Nam Tông thì Kinh Đại Phước Đức này được truyền tụng trong các buổi lễ như là một kinh chú mầu nhiệm. Tu sĩ hoặc Phật Tử thuần thành tin tưởng khi tụng hoặc khi nghe và thực hành kinh này một cách thành tâm thì sẽ được nhiều Phước Đức, nhiều may mắn và tránh được nhiều tai nạn ngay trong cuộc đời này.
Người chí thành trì tụng và thực hành kinh Đại Phước Đức này sẽ được thành công và an lạc dù ở bất cứ nơi nào.
Mahāmangala Sutta là một trong những đoạn kinh rất quan trọng trong Tam Tạng kinh điển mà Phật Thích Ca đã thuyết pháp độ sanh.
Maha: Nghĩa là to, lớn.
Mangala: Nghĩa là phước đức, điều thiện, sự may mắn, phúc lành, gia tài tốt và hạnh phúc, kiết tường.
Sutta: Nghĩa là Kinh.
Mahāmangala Sutta có thể dịch là Kinh Đại Phước Đức hay Kinh Phước Đức Lớn, Kinh Hạnh Phước Lớn, Kinh Đại Kiết Tường.
Theo Tam Tạng kinh điển và các tài liệu liên quan bài kinh này được truyền thống Phật Giáo các nước cho biết rằng: Nguyên do Phật nói kinh này tại Tu Viện Cấp Cô Độc, nơi vườn Thái tử Kỳ Đà gần nước Xá Vệ. Suốt mười hai năm, Thiên và Nhân đã tranh luận và bất đồng ý kiến về việc làm cũng như ý nghĩa về Phước Đức, về hạnh phúc.
Vua Phạm Thiên đã theo lời khuyên của Sakka, đại diện đến hỏi Phật về ý nghĩa thật của sự Phước Đức, sự hạnh phúc. Phật Thích Ca đã giải thích tường tận và đã khuyên Thiên cũng như Nhân nên học và thực hành ba mươi tám điều trong kinh Đại Phước Đức. Mục đích để tự thân mình được an lành, hạnh phúc, đồng thời tất cả những người xung quanh mình cũng đều được hưởng phước đức và hạnh phúc.
Kinh Đại Phước Đức được diễn tả trong mười bài kệ.